Đại học y khoa Sài G̣n ngày 30-4-1975, chuyện ít người được biết

 

Có một đoạn ngắn lịch sử của trường Đại học Y Khoa Sài G̣n mà ít ai biết đến.  Đó là ngày 30/4/1975.  Vào khoảng 3-4 giờ chiều, một sinh viên y khoa năm thứ tư tên là Nguyễn Vĩ Liệt ôm cây đại liên M-60 vào sân trường Đại học Y Khoa Sài G̣n với người anh ruột là Nguyễn Vĩ Hùng tự là Nguyễn Thành, thiếu úy địa phương quân VNCH, người anh họ là Nguyễn Phú Hậu, trung úy pháo binh VNCH và một trung úy pháo binh khác tên Hỷ.  Các sĩ quan quân đội VNCH này vơ trang súng M-16.  Chúng tôi muốn biết có ai đập phá trường Y Khoa Sài G̣n không?  Tôi nghĩ rằng nếu trường này bị sụp đổ, th́ khó mà xây dựng lại một ngôi trường đại học như vậy.  Chúng tôi thấy lảng vảng khoảng 12 người không mặc quân phục, chỉ mặc quần xà lỏn nhưng lưng có lận súng và lựu đạn.  Anh Hùng lên tiếng “Liệt cẩn thận, lên đạn và để tay vào c̣ súng” và các sĩ quan dàn thành h́nh ṿng cung để bảo vệ tôi.  Tôi để tay trên c̣ súng đề pḥng và lên tiếng “ Chúng tôi là những sĩ quan của quân đội VNCH.  Các anh là ai?”  Những người này trả lời rằng họ thuộc binh chủng bộ binh.  Anh Hùng với kinh nghiệm thời đi lính ở Sư đoàn nhảy dù và sau đó đi Thủ Đức và được đưa về địa phương quân cảnh báo tôi “Cẩn thận” (có nghĩa là đừng buông súng xuống).  Tôi vẫn để ngón tay trỏ bên phải lên c̣ súng đại liên M-60 và tiến lại gần những người đó.  Tôi nói: “ Các anh em, chúng tôi là những sĩ quan VNCH.  Các đơn vị chúng tôi đă tan hàng sau khi tổng thống Dương Văn Minh ra lệnh đầu hàng trên đài phát thanh.  Hiện giờ vợ con của các anh em cần các anh em tại quê nhà. Các anh em quê ở đâu?” Họ trả lời “ Dạ, quê chúng em ở miền Tây.  Nhiều ngày qua, chúng em không có ǵ để ăn và không có tiền về quê nên đành tử thủ ở đây và liều chết trong trận cuối cùng tại đây".  Tôi trả lời “Thôi hết rồi!  Chúng tôi t́m để giúp các anh em đây.”  Tôi phát cho mỗi người 500 đồng và một hộp ration C.  Tôi bảo” Các anh em  đưa súng và lựu đạn cho tôi”.  Họ móc súng rouleau cụt ṇng và lựu đạn M-26 từ trong lưng quần bỏ giữa sân trường.  Tôi chỉ họ lên chỗ sinh viên y khoa thường ngủ trưa để nghỉ ngơi.  Trong lúc đó, bộ đội đă lảng vảng trước cửa sau (cổng Nha Khoa, đuờng Nguyễn Trăi).  Anh Hùng lên tiếng “Liệt, rút đi thôi”.  Tôi nói “Khoan đă! Nếu ḿnh rút đi bây giờ th́ họ vào và sẽ có bắn nhau”  Tôi đưa tay ngoắt những người bộ đội vào nhưng chỉ có một người vào.  Tôi hỏi: "Cấp bực của anh là ǵ?”  Anh ta trả lời “ Thưa đồng chí, em là trung đội trưởng ạ!”  Tôi nghĩ trong bụng là họ tưởng tôi là du kích v́ chúng tôi mặc thường phục.  Nếu vậy th́ tốt hơn, tôi ra lệnh luôn “Đồng chí dẫn trung đội vào khuôn viên của trường để bảo vệ nhé.  Nếu bể một viên gạch tôi sẽ đến hỏi tội đồng chí đấy!  Đồng chí cho một tiểu đội pḥng thủ phía trước, một tiểu đội pḥng thủ phía sau, và tiểu đội c̣n lại ở giữa để yểm trợ hai bên hông”  Anh ta dạ và ngoắc trung đội vào trường Y Khoa.  Anh Hùng nói nhỏ “Chẩu”.  Chúng tôi lên xe Deux Cheveaux và đi mất.  Anh Hùng bảo “Mày ẩu quá, nếu tụi nó nổ súng th́ sao?”  Tôi cười cười và không trả lời và nghĩ “Ḿnh ngu thật”.  Ngày 2/5/1975, khi đến trường tŕnh diện, tôi cũng lái chiếc xe Deux Cheveaux của người chú bỏ lại.  Mọi người đều đậu xe ở ngoài đường.  Tôi cũng t́m chỗ đậu xe.  Một anh bộ đội chạy ra và bảo tôi “Đồng chí lái xe vào trong”.  Tôi nói “Mọi người đậu ở bên ngoài.  Tại sao tôi phải vào trong/”  và rồ máy tính chạy v́ tôi nghĩ việc tôi làm đă lộ.  Nhưng anh chàng bộ đội này tỏ vẻ cung kính, hơn nữa anh ta có cây súng AK-47, nên tôi đành lái liều vào sân trường và được chỉ cho chỗ đậu xe giữa sân làm cho mọi người nḥm ngó.  Khi bước ra khỏi xe, tôi nh́n thấy vợ chồng của chị Lê Thị Thanh Hải cùng lớp đang đi vào.  Người gác dan biết chồng của chị Thanh Hải không phải là sinh viên y khoa nên đưa tay chận lại.  Chồng của chị Thanh Hải dùng tay đẩy ông gác dan ra.  Anh bộ đội chạy đến và hỏi đầu đuôi.  Khi nghe ông gác dan nói ǵ đó, hắn lên đạn và chỉ súng vào đầu của chồng chị Thanh Hải tính bắn.  Lúc đó, ai cũng sững sờ, tôi đành liều đóng kịch một lần nữa.  Tôi lên tiếng “Cái ǵ đó, đồng chí?”  Anh chàng bộ đội c̣n tưởng tôi là nhân vật quan trọng “Báo cáo đồng chí, tên phản động này muốn vào phá rối”.  Tôi khoát tay: “Không, không, 2 vợ chồng này là bạn của tôi.  Cho họ vào”.  Anh chàng bộ đội hạ mũi súng AK-47 xuống và cho họ vào.  Thấy gương mặt của chị Thanh Hải và người chồng thật sự hoảng sợ và trông rất tội nghiệp.  Tôi lại gần và nói “Anh chị cứ việc vào đừng nói năng hay phản ứng ǵ hết”  Thế là tôi đă làm được hai chuyện mà ḷng tôi đến bây giờ vẫn c̣n vui. 

NGUYỄN VĨ LIỆT

8-6-2008