Trang chủ > Bài viết

    Chuyện ma tại  Khách Sạn Soái Kinh Lâm Vũng Tàu

                                                                Người kể chuyện:  Nguyễn Tăng Tri, Canada.

       Tôi c̣n nhớ, mùa hè năm 1973, đám nam SV lớp Nha năm thứ  2 chúng tôi  gồm : tôi, Việt Minh Chánh, Vơ Hữu Sơn, Nguyễn Ngọc Thiện, Phạm B́nh Minh, Lưu Đ́nh Trứ, Giáp Phúc Đạt... Đă tham dự cuộc du ngoạn Vũng Tàu cùng với các bạn học lớp Y khoa năm thứ 2, chuyến đi 2 ngày 2 đêm khởi hành 6 giờ sáng thứ 7 và trở về Saigon 5 giờ sáng sớm thứ 2, do Nguyễn Anh Dũng và Trần Ngọc Dung đứng ra tổ chức. Ba của Dung cho mượn chiếc xe đ̣ 60 chỗ ngồi (miễn phí hoàn ṭan), Ba của Dũng cho chúng tôi ở tại nhà nghỉ mát của gia đ́nh Dũng  đối diện với Khách sạn Soái Kinh Lâm ở Vũng Tàu (mà chúng tôi không hề biết đó là khách sạn v́ bảng hiệu đă được tháo dỡ).

    Trong lóp Y2, ngoài Dũng ,Dung,c̣n có Búp (hát rất hay), Vũ Mạnh Tiến (đàn hát rất hay và có một bản nhạc tự sáng tác rất hay, mà tôi c̣n thuộc bài),Trung, Quỳnh, Long Châu…và các bạn mà trong các h́nh do Long Châu post lên diễn đàn và nhiều bạn nữa mà tôi không nhớ tên, trừ một bạn khác cũng cùng tên Dũng nhưng nhỏ con hơn Dũng (của Dung) nên tôi gọi là “Dũng nhỏ”.

    Chúng tôi đă có cuộc du ngoạn có thời gian dài nhất và sống động nhất trong đời Sinh Viên.

   Đến VT, sau khi đă phân chia chỗ ở: Các nữ SV th́ ở 2 pḥng trong nhà, các nam SV th́ ngủ ở pḥng khách và ngoài hiên…

    Chúng tôi ra ngay biển tắm và chơi các tṛ chơi chuyền banh, ăn uống và ca hát tập thể trên băi biển…Ban nhạc gồm có: Vũ Mạnh Tiến, Nguyễn Ngọc Thiện và Phạm B́nh Minh, Có 2 cây Guitar nên Minh và Tiến thay phiên. C̣n Thiện th́ đàn liên tục. Đơn ca th́ có Búp, tôi, Long Châu và một số bạn khác. (bạn nào đă có hát th́ xin điền thêm vào).C̣n đồng ca th́ hầu hết các bạn đều tham gia như:  nối ṿng tay lớn, bà mẹ quê, Việt Nam quê hương ngạo nghễ, gia tài của mẹ…Ḥ đối đáp thơ Lục Vân Tiên có 1 bên đối:

   “Vân Tiên cơng mẹ chạy ra”
   “Đụng phải cột nhà, cơng mẹ chạy vô”

 Phía đáp phải  đáp lại bằng một câu khác:

  “Vân Tiên cơng mẹ chạy vô”
  “Đụng phải cái bồ cơng mẹ chạy ra”

 Những chữ có vần Ô ở cuối được tận dụng như: chày vồ, gà cồ, bụi lồ ồ, xe thồ…, Và vần À như: Chà Và, Chổi chà…

Cuối cùng đến phe tôi phải t́m câu đối lại nhưng chữ Ô và À đă cạn, tôi bèn đối lại:
     “Vân tiên cơng mẹ chạy ra”
     “Đụng phải mă tà, cơng mẹ chạy luôn” ..
   Thế là chấm dứt luôn tṛ chơi đối đáp để chuyển qua mục khác…Và c̣n nhiều mục hấp dẫn khác do  nhiều bạn đóng góp: ngâm thơ, kể chuyện tiếu lâm, các mẹo vặt…

  Đến chiều thứ 7, bọn tôi ra chợ VT và các bến cá mua hải sản như tôm, cua ,ghẹ, cá nục và rau, mắm về nhà nghỉ nấu ăn, tôi không nhớ là nam SV chúng tôi có uống bia hay ruợu không? Nhưng có lẽ có chút ít rượu đế thôi v́ 2 lư do: nghèo và phải chăm học v́ bài vở rất nhiều và nam sinh viên sợ nhất là ở lại lớp th́ Nha động viên sẽ gọi ngay.

    Đêm thứ 7, chúng tôi ngủ sớm v́ đă vui chơi cả ngày, ai cũng mệt. Sáng chủ nhật chúng tôi dậy sớm hơn b́nh thường ra biển đi dạo và sau đó tắm biển, một số bạn  rủ nhau đi chụp h́nh, một số bạn khác có sinh hoạt riêng đi chợ hoặc thăm viếng bà con.  Ngày Chủ Nhật  chúng tôi tắm biển đến chiều lại đi chợ để mua thức ăn tối, định đốt lửa trại trên băi biển, nhưng cuối cùng thấy không tiện v́ những lư do an ninh, nên ở nhà nghỉ ăn uống, ca hát và tổ chức “đêm không ngủ”.

   Và đêm nầy đúng là đêm không ngủ thật sự với các nam SV.

 Đêm đó, sau khi đă ăn xong, trời đă tối hẳn, nhóm ca hát mang đàn ngồi ngoài thềm nhà và ca hát. Nhóm nữ SV chỉ có vài người ca hát nổi nhất là Búp và Long Châu,Trần Ngọc Dung, các bạn  khác tham gia ngồi chung quanh vỗ tay tán thưởng…

   Tôi và Phạm Binh Minh, Vũ Mạnh Tiến ,Vơ Hữu Sơn ngồi cùng phía, dựa lưng vào vách nhà, mặt hướng ra ngoài đường, về phía Khách sạn…Thiện th́ ngồi đối diện với tôi cùng với một số bạn nam khác. Đêm đă khuya, các bạn nữ đă vào pḥng ngủ. Lúc ấy tôi đang ca một bàn điệu Tango th́ phải…Bỗng nhiên Minh và Tiến cũng như tôi đàn trật và hát trật nhịp. Thiện nói bọn tôi đàn hát ǵ “cà chớn” vậy! Cả 4 đứa ngồi cùng phía với tôi nh́n nhau và hỏi nhau: Có thấy ǵ không? Minh, Tiến, Sơn và tôi cùng gật đầu nói: “Thấy”. Rồi  bắt đầu ca hát tiếp mà không bàn luận ǵ thêm. Lúc ấy khoảng 3 giờ sáng…

  Ở gần biển vào mùa hè trời sáng rất sớm, khoảng 4 giờ đă sáng rơ. Bốn đứa chúng tôi rủ nhau đi ra khỏi nhà nghỉ và cùng nhau qua trước khách sạn quan sát. Khách sạn có bề ngang rộng khoảng gấp 3 làn bề ngang căn nhà nghỉ mát. Khách sạn có hàng rào cao khoảng 2 m, bên trên được nối tiếp bằng hàng rào kẽm gai, kéo dài từ phía trái của balcony đến thành của balcony căn nhà lầu phía bên phải khách sạn. Mấy thanh sắt  của balcony cũng được quấn bằng dây kẽm gai, các cửa sổ và cửa ra vào đều đóng chặt. Không có môt lối ra vào nào nữa. Chúng tôi ngạc nhiên nên t́m Dũng lúc ấy đang đánh thức các bạn khác để chuẩn bị trở về SG.

  Minh, Sơn, Tiến và tôi đă thấy ǵ?

   Chúng tôi đă thấy một người con gái mặt áo dài trắng nhẹ nhàng thướt tha từ phía trái balcony của khách sạn lướt qua đến phía bên phải rồi biến mất trong một khoảng thời gian chừng  5 giây.

  Sau đó chúng tôi hỏi Dũng tại sao khách sạn lại đóng cửa vào thời gian có thể đông khách nhất, lúc đó Dũng mới cho biết:

   “ Cách đó khoảng 1 năm, có một đôi nam nữ đến thuê khách sạn, ân ái ở đó cả tuần lễ và cuối cùng đă tự tử bằng lựu đạn v́ cha mẹ ngăn cản hôn nhân của họ! Từ đó khách sạn vắng khách nên phải đóng cửa luôn!”.

   4 đứa chúng tôi nổi da gà, v́ lúc 3 giờ sáng, chúng tôi thấy 1 bóng trắng  nữ, cứ ngỡ là có “cô nương” hàng xóm nghe bọn tôi hát, thấy vui nên muốn nhập bọn ca hát, lăng mạn như “cô láng giềng”!

   Quan sát cấu trúc của khách sạn, trên balcony không thể có đường thông với nhau, khách sạn đă đóng cửa, trong đêm tối không có một ngọn đèn nào, nhà bên cạnh cũng bỏ hoang.. Vậy cô gái kia từ đâu đến và đă đi đâu? Đó là nhưng thắc mắc mà cho đến nay tôi vẫn c̣n thắc mắc, và nếu các bạn Minh, Sơn,Tiến c̣n nhớ chắc cũng thắc mắc như tôi. Bốn đứa chúng tôi lúc đó đă không nói cho các bạn ngồi đối diện và không giải thích cho Thiện tại sao hát và đàn trật nhịp, có lẽ không muốn làm cho các bạn nữ đang ngon giấc nhốn nháo v́ tuy là SV Y khoa nhưng chắc cũng có bạn c̣n “sợ ma”. Và chỉ có 4 đứa chúng tôi thấy mà thôi! Có thể khiến các bạn khác có thể nghĩ là bọn tôi “phịa chuyện” để chọc các bạn nữ!

  Đến khi tất cả mọi người lên xe chuẩn bị chạy, tôi hỏi lớn một câu đùa “các bạn nào chưa lên xe xin đưa tay lên hoặc lên tiếng  để điểm danh”, các bạn trên xe cười vang.    Nh́n vê phía sau xe,tôi c̣n nói thêm: “Dũng nhỏ đâu rồi “, lúc ấy Dũng” nhỏ”  trồi đầu lên v́ đang ngồi tuột thấp xuống ghế để tiếp tục ngủ tiếp, nghe tôi gọi mới trồi lên và nói “tau đây nè”. Tôi nói Dũng lớn vào nhà kiểm tra lại một lần chót ở các pḥng và toilet xem có bạn nào c̣n  lại trong đó không, lỡ ra bị khóa cửa bỏ lại ở trong nhà th́ khổ thân cho bạn đó!

  Không ngờ, sau nầy Dũng nhỏ đă giúp tôi ṃ t́m kiếng cận của tôi bị rớt dưới thềm sông ở Hội Sơn Tự trong lúc tắm sông mà tôi và các bạn khác đă bỏ cuộc. Dũng nhỏ vẫn tiếp tục dùng chân rà t́m vào lúc thủy triều xuống và cuối cùng đă vớt được.

  Tôi đă cám ơn Dũng nhỏ ngày ấy và nay cám ơn Dũng  nhỏ lần nữa và bây giờ bạn đang ở đâu hăy lên tiếng và nói với nhau nhưng kỷ niệm và những ǵ bạn đă trải qua trong suốt gần 40 năm qua.

   Xe về đến ngă tư Hiền Vương-Pasteur, tất cả nam SV Nha khoa chúng tôi xuống xe và đến ngay Viện Pasteur để học 2 giờ Vi trùng học cuối cùng của năm học. Cả bọn ngủ gật. GS BS Viện Trưởng Nguyễn  Văn Ái hỏi chúng tôi là gần thi, học chung với nhau khuya quá hay sao mà  ngủ gật? Bọn tôi đồng thanh dạ liền, thầy nói thôi cho nghỉ sớm về nhà ngủ và dặn ḍ học ôn trước ngày thi lên lóp.

  Tôi cũng gởi lời cảm ơn đến các bạn mà tôi c̣n nhớ tên, các bạn nhớ mặt nhưng không nhớ tên và các bạn khác nhớ mặt và cả tên nhưng chưa có dịp gặp lại, đă cho tôi những kỷ niệm đẹp thời mơ mộng và sôi nổi. Cũng mong rằng các bạn mạnh khỏe và tâm hồn vẫn c̣n trẻ dầu ở lứa tuổi 60.

   “Người đi qua đời tôi, không nhớ ǵ sao người?”

                                                                               Toronto, ngày 11 tháng 12 năm 2011.

Trang chủ > Bài viết