Sau đây là chút suy nghĩ của người thầy thuốc về 2 vấn để tế nhị nhưng là trọng điểm trong nghề y.
1/ Quan hệ giữa các khoa ngành
Y học hiện nay có những bước tiến nhảy vọt khá lớn so với những năm của thập niên 1970. Từ đó, việc chăm sóc và chữa trị bịnh nhơn không c̣n là việc làm của một cá nhân riêng lẻ, mà là công việc của một đội ngũ tập thể (team work)  đ̣i hỏi sự hợp tác của đa ngành. Trong liên hệ hàng ngày, chúng ta nên cư xử với nhau qua ḷng tương kính (mutual respect) và sự thanh lịch trong nghề nghiệp (professional courtesy). Thật là thiển cận, chủ quan, và nhiều tưởng tượng nếu tự cho rằng chuyên khoa của ḿnh là quan trọng hơn các khoa ngành khác của bạn.
Thử tưởng tượng việc ǵ sẽ xảy ra nếu ở vào một thời điểm nào đó có sự thiếu vắng của ngành điều dưỡng? Dứt khoát hoạt động của bịnh viện sẽ xáo trộn và tê liệt.


2/ Quan hệ với bịnh nhơn
Trong tiếp cận với bịnh nhơn, chúng ta nên đến với họ bằng sự cảm thông (empathy) và ḷng trắc ẩn (compassion) bởi v́ họ là những người đau khổ phải chiến đấu với bịnh tật trong âm thầm lặng lẽ, và xa hơn nữa, chúng ta là người duy nhứt gần gũi mà họ bám víu đặt hết niềm tin và hy vọng vào sự khỏi binh. Nỡ ḷng nào chúng ta có thể làm ngơ hay đối xử dối trá với một đồng loại trong cơn khổ đau bịnh tật đang cần sự giúp đỡ chúng ta nhứt?

Là bác sĩ chúng ta không cần phải xuất sắc, mà chỉ cần làm một người thầy thuốc tốt và nhân bản là đủ. Điều này cũng dễ thôi. Hăy xem mọi binh nhơn đến với ḿnh y như là ḿnh đang chữa trị một thành viên ruột thịt trong gia đ́nh. Sự quan tâm, đắn đo, cẩn trọng trong định bịnh và trị bịnh cũng như cung cách đối xử phải thể hiện đồng nhứt cho hai đối tượng trên chứ không nên khác biệt qua cách áp dụng tiêu chuẩn đôi (double standard).
Đừng quên rằng chúng ta có thể dễ dàng bịp được người sống, nhung dứt khoát chúng ta không thể nào đánh lừa đuoc linh hồn của người chết.
Rồi đến một lúc nào đó ở tuổi đời xế bóng, khi chân mỏi gối dùn, khi mà danh và lợi không c̣n là niềm đam mê khát vọng, th́ con người ai cũng vậy, thường có những suy tư và chiêm nghiệm về quá khứ của ḿnh. Và chính trong suy niệm đó, con người mới chợt ngộ ra rằng không có một ṭa án nào trừng phạt và ban phát một bản án nặng nề bằng ṭa án của lương tâm.

BS Vơ Tấn Phát QYHD 18