Nguyễn Văn Cảnh

CHUYỆN VUI BUỒN
Từ ngày ra trường giờ mới liên lạc được với bạn bè.
40 năm!
Tin tức ríu rít bay về 
Biết bao nhiêu niềm vui nhưng nỗi buồn th́ không ít.
Mùa hè đó về Cần Thơ quê của Trần Sophia, Ngô Phước Long chơi, ông già Sophia người nhỏ nhắn, nước da ngăm ngăm. Sophia bảo: ông già thích mua máy đánh chữ cũ về, Cặm cụi sửa, không biết để làm ǵ. Má Sophia thấy con dẫn bạn về chơi mừng lắm, làm một bữa cơm hoành tráng - cho mấy đứa nó ăn, trong đó có con cá gí lạ hoắc, ngon ơi là ngon. 
Ḿnh hỏi Sophia có em gái không, Sophia nói em gái tao xấu lắm, chắc mày không ưng đâu.
Năm thứ nhất, học tại đại giảng đường, ít có thầy cô nào truy bài sinh viên. Thế mà có lần, đang giảng bài, thầy Bùi Duy Tâm yêu cầu xem danh sách sinh viên, thầy kêu: Trần Sophia.
Sophia lên, thầy ngẫm kỹ dung nhan rồi phán: "Thôi em về chỗ đi, thế mà thầy đă hy vọng gặp được một cô em gái của Sophia Loren!"
Hơn 30 năm về trước, về miền tây chơi, ghé Vĩnh Long gặp Nguyễn Đức Hùng, uống bia vỉa hè với Lê Quang Huyền.
Qua Cần Thơ, ghé bệnh viện, nhà riêng nhưng không gặp Trần Sophia. Chắc Sophia c̣n giận vụ em gái!?
Ngô Phước Long ở trọ chung với ḿnh hẻm Cộng Ḥa vài năm.
Long lúc nào cũng sợ thi rớt. Thi xong vẫn băn khoăn: Câu này làm sai rồi, câu kia chưa đúng. Thế mà thi lên lớp toàn là b́nh thứ với b́nh!
Ḿnh đi xe honda, Long có cái mobilette. Tối cất xe, hắn để mobilette vào bên trong, để honda bên ngoài để ăn trộm có lấy th́ lấy honda!
Bây giờ "gặp lại" sẽ đổi tên Ngô Phước Long thành Ngô Phước Lo.
Có lần nhàn cư vi bất thiện, chủ yếu là không tiền đi chơi, hai đứa rủ nhau tới nhà Phan Mỹ Hoa bấm chuông inh ỏi rồi bỏ chạy.
Hồi đó nhà Mỹ Hoa ở Nguyễn Trăi. Giờ này biết chuyện chắc Mỹ Hoa cười vang, không ngờ có hai tên sinh viên y khoa tính t́nh lại nhi đồng như vậy.
Phan Văn Lai là cả đoạn trường. Từ lúc c̣n là sinh viên, Lai đă vợ con đùm đề. Gia đ́nh mướn căn gác xép. Bạn bè tới chơi được khuyên ngồi một chỗ, v́ sàn nhà là các tông không phải sàn gỗ, đi lại không khéo rớt xuống tiệm phở dưới đất như chơi. Không biết có lúc nào nằm trên gác, bụng đói meo, bị mùi phở ḅ dưới nhà bay lên tra tấn mà Phan Văn Lai đă sáng tác bài thơ: "Phở Ḅ ".
ĐM thằng cha bán phở ḅ
Cái đầu th́ bé, bụng th́ to
Sáng sáng con nhai rau quế sống
Chiều chiều vợ húp nước lèo no.
Áo quần mụ vợ không thèm sắm.
Sách vở bầy con đếch có lo
Kiếm được tí tiền đi " đú đỡn "
ĐM thằng cha bán phở ḅ.
Lai mê cờ tướng, là 1 trong 3 tay cờ hay nhất lớp, tay thứ 2 là Hồ Xuân Phương. Tay kia ḿnh quên tên rồi.
Mấy tháng mới giải phóng việc học hành không bận rộn lại mới về nhà lên, có chút tiền rủ Lai ra nhà thờ gần trường đánh cờ tướng ăn tiền với ông già Tàu.
Đi cờ mà tay Lai run hơn bị Parkinson. Dĩ nhiên là thua trắng hai ván. Giấc mơ về một chầu bia tan tành, đành về quán Nghinh Phong làm ly cà phê đen cho quên sầu.
Hồi Lai làm ở Bệnh Viện Nhân Dân, ḿnh có lên chơi, rủ thêm Phạm Gia Toàn làm một chầu bia tưng bừng và đó là lần cuối trong đời tán dóc với Lai.
Vài ngày gần đây, lần đầu tiên trong đời lên Face, t́m hoài t́m măi nào thấy Trần Sophia, Ngô Phước Long.
Giờ này Phan Văn Lai đang rung đùi rít thuốc rê, đọc thơ sang sảng, không c̣n bị ám ảnh bởi cơm áo gạo tiền, không c̣n bị dày ṿ bởi bệnh tật nữa rồi.
Buồn thật!
Sinh Lăo Bệnh Tử có tha cho kiếp nhân sinh nào đâu ?!
Bà Rịa Vũng Tàu 26/11/17./. 

Nguyễn Văn Cảnh   https://www.facebook.com/profile.php?id=100023154997384&fref=mentions