Trang chủ      Nguyễn Hạnh

 

 

             ngồi với nhau trong khí trời lạnh mát,

            ly rượu vang trong tay ấm nồng

            c̣n ǵ lăng mạn tuổi già hơn

 

Lê Thanh Hoàng dùng câu trên để kết luận trong lá thơ dài tại sao chúng ta nên đi dự Hội Ngộ tại Dalat. 

Hoàng viết lá thơ này rất sớm trong năm 2017 để giới thiệu chương tŕnh hôi ngộ năm sau.


 

Đọc xong lá thơ, chúng tôi nh́n nhau, tự hỏi.
 

- “Đalat lạnh mát, ly rượu trong tay, trữ t́nh lăng mạn như thế, c̣n đợi ǵ?”
 

- “C̣n chữ tuổi già! Biết đâu các bạn anh không c̣n được như anh tưởng. Đă hơn bốn mươi mấy năm rồi.”


 

Phải đúng một năm sau, khi chúng tôi ngồi chung trên chuyến xe với hơn 30 bạn học cũ, và sống với nhóm hơn 50 người trong ngày ở Đalat

th́ mới thấy lời dự đoán của Hoàng thâm thúy. Ai “già” hơn Phạm Minh Bửu với mái tóc đẹp, da không vết nhăn,

người dẻo dai và dáng điệu khoẻ khoắn của anh?

Ai “lăng mạn” hơn Quư-Hùng thanh lịch, trẻ trung với tay áo xắn cao, với tinh thần mạo hiểm Tây Nguyên

(trong bức h́nh chụp chung với cánh hồng Ê Đê)?

Biết bao công sức của Lê Thanh Hoàng, Bùi Văn Hiệp, Trần Công Mười và các bà xă

đă bỏ ra để sửa soạn cho chương tŕnh và đón tiếp nhóm dự Hội Ngộ,

mà những lời cám ơn chúng ta thố lộ trước khi rời Dalat không biết có đủ so với công việc các anh và bà xă

đă làm để cuộc Hội Ngộ của chúng ta hoàn hảo.

Chúng tôi nghĩ khi ḿnh đă dự Hội Ngộ Đalat rồi về đem theo trong hành lư những kỷ niệm đẹp khó phai,

th́ Hoàng, Hiệp và Mười được vừa ư với công việc các anh làm.


 

Một tuần lễ sau, căn pḥng lạnh riêng của Nhà Hàng Thanh Niên ở Saigon dường như hơi nhỏ để chứa đựng những tiếng cười vang,

tiếng vỗ vai, tiếng đối thoại to tiếng

của những người bạn xưa lâu ngày không gặp. Trong suốt bữa cơm trưa, không ai chỉ ngồi một chỗ trong bàn.

Mọi người đều lê la từ bàn này sang bàn kia để có những phút trao đổi với các bạn lâu ngày không gặp.

Thật quư việc các bạn từ xa, từ Cần Thơ, Vĩnh Long, Mỹ Tho, Vũng Tầu, Đalat, đă bỏ cả ngày trời di chuyển để đến gặp nhau.

Cũng từ phương xa, Hưởng và Diệp thật nhă ư gọi điện thoại v́ không về dự được.

Phải xem tất cả các ảnh chụp, nhất là các ảnh của Nguyễn Bá Nghiên tận tâm đeo máy

đi từng bàn chụp cho tất cả mọi người, mới thấy rơ được t́nh thân hữu trong nhóm.

Từ những bức ảnh chụp hồn nhiên cho đến những bức ảnh đứng chụp chung

đều có những nụ cười khó tắt trên gương mặt của các bạn. Nói về nụ cười, có ai cười to được bằng Cảnh và Khang?

Mở đầu bữa cơm có người để ư thấy Cảnh đi vào với chai Chivas cặp dưới nách. Sau nhiều lần cụng ly, nhiều ly nhỏ và thêm vài ly to,

gần tan tiệc th́ thấy Khang chỉ c̣n cầm chai Chivas không, v́ nội dung của chai đă đi theo vào với các bạn ngồi quanh các bàn.


 

 

Bạn với bè như nước với non. Mấy thập niên vừa qua hầu như đă làm chứng nhân cho việc nước đi non về. 

            

            Non xanh đă biết hay chưa?

            Nước đi ra bể lại mưa về nguồn

            (Tản Đà)


 

 

Mến chúc các bạn và gia đ́nh những ngày tháng an lành và hạnh phúc.


 

 - Nguyễn Hạnh và Hà

Trang chủ