Trang chủ > Văn thơ

Những ngày hoang dại 2 : “Tà áo tím”.

              Truyện ngắn của Nguyễn Tăng Tri

      Trong đời học tṛ, ở tuổi 18 trước ngưỡng cửa đại học, ai cũng nhiều mộng mơ và ươm những giấc mộng vàng. Đặc biệt đối với những chàng trai thích chinh phục và chiến thắng!

          Mùa hè năm 1970, sau khi đậu tú tài 2, tôi đă vào Sài G̣n chuẩn bị thi vào các trường đại học. Những ngày sắp đi Sài G̣n đă có nhiều tiệc liên hoan tiễn biệt, có những chú, những  anh đă đọc những câu thơ đùa :

     “ Sài Gon dễ ở khó về, trai đi có vợ, gái về có con” và khuyên nhủ tôi lo học hành chứ đừng mê say hay đeo đuổi theo những bóng hồng từ khắp nước đổ về…mà quên chuyện học hành.

      Khoảng 1 tuần sau khi đến Saigon, tôi phải chuẩn bị để thi vào trường Quốc gia Kỹ sư Công nghệ, Đại Học Phú Thọ. Thời gian để học ôn chuẩn bị thi chỉ c̣n chưa đến 2 tháng. Nhưng Sài g̣n hoa lệ quá lớn, chỉ đi để biết đường và “tự lực cánh sinh”, có thể phải mất cả vài tháng.

     Như hầu hết sinh viên đến từ các tỉnh thành, đều phải thuê chung nhà trọ để ăn ở và đi học. Anh tôi lúc đó là SV Ykhoa vừa học xong năm thứ 1 cùng vài người bạn thuê một căn gác gỗ của một gia đ́nh ông cảnh sát viên ở trong hẻm đường Minh Mạng, gần Ngă Bảy. Ngay buổi tối đầu tiên anh chở tôi đi đến thăm và chào một số bà con đă vào Sài g̣n định cư. Ra khỏi con hẻm, anh nói “Để tau chở mi đi một ṿng bùng binh Ngă Bảy cho mi biết cách  đi xe vào luồng. Đi một ṿng bùng binh anh tôi đố tôi chỉ đường Minh Mạng mà ḿnh vừa ra khỏi là chỗ nào? Trời ạ! Nó có nhiều đường quá, ở Đà Nẵng chỉ có một ngă năm là nhiều nhất rồi, và chỉ có một ngă năm. Ở đây ngă bảy có tới 7 đường, túa đi các nơi làm tôi chỉ trật lấc, ông anh tôi cười ngất! Chuyện ở như vậy là tạm được, nhưng vài ngày sau th́ mới nghe kể là ông bà cảnh sát ở bên dưới hay gây gỗ v́ ghen tương, đă có lần ông ta bắn chỉ thiên lên trần nhà, gác gỗ th́ làm bằng gỗ mỏng thôi, đi c̣n nghe ọp ẹp. Điệu nầy có bữa đạn ghim vào lưng nếu nằm ngửa, ghim vào ngực nếu nằm sấp, mà có thể ghim vào bất cứ nơi nào, có thể ghim vào “chỗ đó” th́ hỏng đời trai trẻ! Và chưa biết thằng nào chịu trước! Ông bà nầy và mấy đứa con sống nhờ vào đồng lương cảnh sát của ông nên kiếm thêm bằng cách nuôi heo nái. Không có chỗ nuôi heo, ông nuôi trong đường đi xuống cầu tiêu, cầu tiêu xài chung cho gia đ́nh chủ nhà, cho cả đám 5 SV gồm anh tôi, anh L.C.Hiếu bạn anh tôi, thằng L.V. Ḥa bạn học cũ của tôi thời tiểu học, anh L.Q. Minh học cùng lớp với anh tôi tại Đại Học YKSG và tôi mới đến. Thỉnh thoảng lại có các bạn của anh tôi, anh Tường, anh Ch́ từ quân trường về phép đến ở tạm vài ngày. Căn nhà nầy khoảng dài 6m ngang 4m , trên gác  có  "balcony", thành lan can bẵng gỗ đă cũ kỹ, cấm dựa vào, có khi té xuống đất. Tuy là ăn ở chật hẹp, nhưng chủ nhà vẫn “kiêng nể” bọn tôi v́ giới cảnh sát và sinh viên lúc đó hầu hết đối xử không thiện cảm với nhau, nhưng “nể” nhau thôi! Mặt khác họ đang cho bọn tôi thuê nhà cũng lấy thêm đưọc chút tiền, đỡ khổ cho họ. Lại nữa biết được có 2 ông sẽ là bác sĩ tương lai các ông khác th́ đang cố bơi, một vài ông về phép từ quân trường mang lon lá sĩ quan ngon lành hơn ông ta nhiều. Nên không có chuyện ǵ đáng than phiền, trừ chuyện bắn chỉ thiên! Nhưng c̣n con heo đang nuôi ? Mỗi lần đi cầu tiêu phải bước qua đầu nó hoặc phải lách nép ḿnh nhường nó, chứ nó đâu có nhường ḿnh, chuẩn bị đi học, áo quần sạch sẽ đă ủi mà cần đi cầu tiêu là phải “dỡ bỏ xiêm y” chỉ mặc quần xà lỏn  để đi ngang qua nó, nếu không lỡ nó giành đường th́ mất rất nhiều công sức để "tẩy rửa môi trường”. Tắm cũng ngay nơi đường đi nầy, cầu tiêu ở cuối đường hẻm bề ngang khoảng một mét nầy.  Ông bà nầy có tay nuôi, nên con heo nái nầy ngó vậy mà lớn nhanh quá, mới có 1, 2 tuần mà  tăng bề cao cả tấc, nó cao ngang tới lưng quần của bọn tôi. Có lúc đang tắm hoặc đang đi cầu, nó đói chưa kịp được cho ăn nó cứ ụt ịt ủi vào cầu tiêu “không liếp che" để kiếm ăn làm anh em hết hồn, sợ nó thấy đồ ḿnh ngon quá xơi một miếng th́ lại đi đời “tuổi thanh xuân”, đẹp trai, con nhà giàu, học giỏi, là 3 yếu tố quan trọng của bất kỳ thời kỳ nào. Mà tôi mới có 2 cái đầu và cuối, c̣n giàu th́ không, bọn tôi tin như vậy, bởi v́ nếu giàu th́ ở nhà lầu đi xe hơi nằm nệm mút, chứ ai lại đi ở chỗ nầy ! Nếu con heo xơi “thằng em” của ḿnh th́ “đẹp trai” không bằng mấy thằng “chai mặt” rồi!  Nên đang có 2 ưu điểm, ít nhất là đậu tú tài và lên đại học rồi, có thẻ sinh viên là ít nhất cũng là sĩ quan, mang một cặp “cá vàng alpha” khi bị gọi động viên đi lính, cũng được chỉ huy khoảng 40 tên. “Súng ngắn, mai vàng” mà h́nh tượng là khi coi những phim “Combat” của Mỹ , thấy mấy ông sĩ quan của Đức quốc xă, đi xe Mercedes kiểu xe Jeep, có lính hầu, oai phong lẫm liệt, đố đứa nào không ham? Nhưng nếu thằng em mà bị tổn thương th́ công hầu khanh tướng chắc cũng bỏ đi! Đó là chuyện “ nỗi buồn gác trọ”. C̣n thời tiết, mùa hè Saigon đang nắng chói chan bỗng mưa ào ào và nặng hạt mưa cái ào rồi ngưng, nhưng áo mưa th́ cũng không tránh khỏi ướt , không có cái nào tốt cả, ít nhất cũng có chỗ hở, chỉ có áo mưa của sĩ quan Mỹ là tốt và đẹp, mà đội thêm cái “bê rê” th́ rất giống tài tử đóng phim như Marlon Brando, Charle Bronson, Franci Natra…trông sẽ rất hấp dẫn các nữ sinh hoặc ít nhất cũng có được cô láng giềng chú ư! Có những đêm mưa, nghe nhạc Chế Linh ca “Đêm buồn tỉnh lẻ” nhưng ḿnh đang ở thủ đô vẫn tưởng tượng ra cảnh ở tỉnh lẻ và buồn theo! Thật đúng là " Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ?".  Ăn th́ ăn cơm tháng, áo quần tự giặt, tự ủi, nhưng cũng chẳng có bao nhiêu áo quần, nhưng khi ở nhà “trọ” th́ cởi ra, mặc quần xa lỏn v́ trời nóng kinh khủng vào mùa hè, đă vậy thỉnh thoảng anh em lại thách đấu thi đô vật trên gác, do phong trào coi truyện chưởng của Kim Dung nở rộ, ông chủ nhà sợ sập nhà nên cự nự hoài!  C̣n chuyện ăn, bọn tôi 5 đứa ăn cơm tháng tại nhà anh BX Duy, nhà ở đường Nguyễn Thiện Thuật,  anh đă đi du học tại Tân Tây Lan và trở về làm thư kư riêng cho ông giám đốc Nha du học. Anh chị không có con, nhận một đứa cháu ruột làm con nuôi, tên Xuân. Chị nấu ăn thật ngon, gạo thơm nàng hương(h́nh như mỗi tháng đóng 500 hay 600 đồng, giá đô la lúc ấy  khoảng 1 đô Mỹ = 70 đồng VNCH, đổi chính thức, không hề có chợ đen). Anh chị Duy rất tốt, bọn tôi ăn chung  bàn với anh chị, thằng Xuân c̣n nhỏ nên ăn riêng, anh Duy c̣n dạy thêm Anh văn tại nhà cho 2 nhóm nhỏ: thứ  2,4,6 và thứ 3,5,7 mỗi nhóm 2 gị mỗi đêm. Bọn tôi ăn nhiều đến độ sau nầy chị phải “độn” gạo thường với gạo thơm! Cứ thế, đến giờ trưa và tối, bọn tôi lại đi bộ từ Ngă Bảy đến nhà anh Duy ở khoảng giữa đường Nguyễn Thiện Thuật để ăn cơm. Sau khi ăn xong, có thể lên balcony nhỏ trên gác sau nhà anh uống nước  trà, hóng một chút gió mát, bên hàng xóm thỉnh thoảng có người chơi máy hát đĩa phát những bản nhạc t́nh ca tiền chiến  như “Giọt mưa thu”, “Thu quyến rũ”... làm ḿnh chợt buồn chợt nhớ vu vơ!    Mời click vào đây để xem phần 2.